6h30 sáng. Tới lượt bạn. Bạn đứng dậy, nói được ba câu, quên mất câu chốt, rồi ngồi xuống — và cả phòng vẫn không rõ bạn đang bán gì.
Nếu bạn đang tìm làm sao để tự tin ở BNI, gần như chắc chắn bạn không phải người kém. Bạn giỏi nghề, sản phẩm tốt, khách cũ quý mến. Chỉ là mỗi tuần có đúng một phút mà bạn không kiểm soát được, và một phút đó lại quyết định phần lớn những gì chapter nghĩ về bạn.
Cái giá của việc để yên như vậy không phải là một buổi sáng ngượng ngùng. Đó là cả một năm dậy sớm, đóng phí thành viên, ngồi đủ các buổi — rồi cuối năm nhìn lại thấy mình vẫn là người “hiền lành, ít nói” trong mắt mọi người, còn cơ hội thì chảy về phía người khác. Tin tốt: phần bạn thiếu là một kỹ năng, mà kỹ năng thì luyện được.
Tôi viết bài này với tư cách người trong cuộc: sinh hoạt BNI từ năm 2015 và hiện là Giám đốc Khu vực BNI Hà Nội 6 — cộng đồng gần 3.000 thành viên, nằm trong mạng lưới BNI Việt Nam khoảng 10.000 người.
Mục lục
- Vì sao vào BNI rồi mà vẫn run
- Bài 60 giây: luyện ít mà trúng
- Buổi 121 đầu tiên của tôi
- Cách đi 121 mà không thấy mình nhỏ bé
- Khi bạn chưa có referral nào để trao đi
- Làm sao để tự tin ở BNI lâu dài: chapter là sân khấu nhỏ mỗi tuần
- Bước tiếp theo
- Câu hỏi thường gặp
Vì sao vào BNI rồi mà vẫn run
Bạn nói chuyện với khách quen rất trôi. Bạn hướng dẫn nhân viên cả tiếng không mệt. Vậy tại sao đứng trước vài chục người quen mặt trong chapter, bạn lại lắp bắp?
Vì ba lý do rất người:
Một là bạn bị “chấm điểm” mỗi tuần. Ở chỗ khác, nói dở một lần thì thôi. Ở chapter, tuần nào cũng tới lượt, tuần nào cũng có người nghe lại. Cảm giác bị soi lặp lại đều đặn khiến nỗi sợ không kịp nguội.
Hai là bạn đang bán mà lại sợ trông giống người đi bán. Rất nhiều thành viên tự nhủ “để kết quả nói thay mình”, rồi nói cho có lệ. Nhưng người ta không giới thiệu khách cho người họ không nhớ. Tự giới thiệu không phải khoe khoang — đó là trách nhiệm để giá trị của bạn tới được người đang cần.
Ba là bạn so mình với người đã luyện nhiều hơn. Người bắt tay khắp phòng, hẹn 121 liên tục, nói không cần giấy — họ không “có duyên sẵn”. Họ chỉ đứng dậy nhiều lần hơn bạn.
Tim đập, tay run, giọng lạc đi là phản ứng bình thường của cơ thể khi bị cả phòng chú ý, không phải bằng chứng bạn kém — tôi viết kỹ về cơ chế này trong bài cách hết run khi hồi hộp.

Bài 60 giây: luyện ít mà trúng
Nhiều người hỏi tôi làm sao để tự tin ở BNI ngay từ bài 60 giây. Phần này tôi nói ngắn, vì cách viết một bài giới thiệu hay tôi đã hướng dẫn từng bước trong bài cách giới thiệu bản thân 60 giây ấn tượng. Ở đây chỉ là ba việc riêng cho nhịp hàng tuần của một chapter:
- Viết theo ba ô, đừng viết thành văn: vấn đề khách gặp — một ví dụ thật vừa xảy ra trong tuần — bạn đang tìm ai. Viết thành văn thì chỉ cần quên một chữ là mất luôn mạch.
- Nói to bản nháp ba lần, có bấm giờ. Không nhẩm trong đầu; miệng phải quen với chính câu chữ đó.
- Sau buổi họp, ghi đúng một dòng: lần sau sửa gì. Một dòng thôi. Chuỗi những dòng nhỏ đó mới tạo ra sự tự tin, chứ không phải cảm hứng.
Một chi tiết nhỏ mà đổi rất nhiều: đừng cố nói hay cả phút. Chọn một câu duy nhất bạn muốn cả phòng nhớ, và nói câu đó chậm hơn phần còn lại.

Buổi 121 đầu tiên của tôi
Buổi 121 đầu tiên của tôi là với một anh chủ doanh nghiệp lớn hơn tôi nhiều lần. Tôi tới sớm mười lăm phút, ngồi xoay ly cà phê, và trong đầu chỉ có một câu: mình có gì để nói với người ta bây giờ?
Lúc đó tôi vẫn đang bán thịt trâu gác bếp — công việc tôi làm suốt 13 năm và chẳng bao giờ đòi tôi phải ngồi đối diện ai để “trao đổi cơ hội”. Nửa đầu buổi tôi nói lan man, cố chứng minh mình cũng làm ăn tử tế. Nửa sau, không biết nghĩ thế nào, tôi hỏi anh một câu thật: “Khách hàng nào khiến anh vất vả nhất?”
Anh nói liền hai mươi phút. Cuối buổi anh bắt tay tôi và nói một câu tôi nhớ tới giờ: “Lâu lắm rồi mới có người hỏi anh câu đó.”
Tôi ra về mà không xin được cái tên nào. Nhưng tôi hiểu ra thứ quan trọng hơn: trong một buổi 121, người tự tin không phải người nói nhiều — mà là người hỏi đúng.
Cách đi 121 mà không thấy mình nhỏ bé
Nhiều người ngại hẹn 121 vì sợ gặp người “lớn” hơn mình: doanh nghiệp to hơn, đội đông hơn, nói hay hơn. Cảm giác mình có gì để trao đổi làm họ trì hoãn hết tuần này sang tuần khác.
Câu trả lời cho việc làm sao để tự tin ở BNI trong một buổi 121 nằm ở chỗ đổi mục tiêu của buổi gặp. Bạn không tới để chứng minh mình ngang tầm. Bạn tới để hiểu đủ rõ về người ta, tới mức có thể giới thiệu khách cho họ. Khi mục tiêu là cho, cảm giác nhỏ bé biến mất — vì bạn không còn ở thế đi xin.
Ba câu hỏi tôi luôn dùng:
- Khách hàng lý tưởng của anh/chị trông như thế nào — tôi nghe thấy ai thì nên nghĩ tới anh/chị?
- Điều gì khiến một khách hàng gắn bó lâu dài với anh/chị?
- Tuần này anh/chị đang cần gì mà tôi có thể giúp được ngay?
Và một câu tôi hay hỏi thêm, câu đã mở ra rất nhiều cuộc trò chuyện thật: “Khách hàng nào khiến anh/chị vất vả nhất?” Người ta hiếm khi được hỏi về phần khó của nghề mình, nên khi được hỏi, họ kể rất thật — và đó là lúc bạn hiểu họ đủ để giới thiệu đúng người.
Người được hỏi kỹ như vậy gần như luôn hỏi ngược lại bạn. Đó chính là lúc bài 60 giây bạn đã luyện có chỗ dùng. Nếu bạn còn ngại bước tới bắt chuyện ở phần giao lưu, đọc thêm cách giao tiếp tự tin với người lạ và làm sao để không lúng túng khi networking.

Khi bạn chưa có referral nào để trao đi
Đây là nỗi sợ ít ai nói ra: “Tháng này mình chưa giới thiệu được ai, ngồi trong phòng thấy ngại.” Nỗi ngại đó khiến nhiều thành viên nói 60 giây nhỏ dần, rồi tránh luôn cả 121 — và vòng xoáy càng xiết chặt.
Cách gỡ không nằm ở việc cố ép ra một cái tên. Nó nằm ở chỗ hiểu rằng cho đi trong một cộng đồng kinh doanh có nhiều dạng:
- Giới thiệu một người có thể giúp việc của họ, dù chưa phải khách hàng.
- Chia sẻ một thông tin, một nhà cung cấp, một kinh nghiệm mà bạn có sẵn.
- Mời một khách mời phù hợp tới thăm chapter.
- Nói tốt về công việc của họ với đúng người, đúng lúc.
Khi bạn liên tục cho đi những thứ nhỏ như vậy, bạn không còn mang cảm giác “mình đang nợ cả phòng”. Mà người không mang cảm giác mắc nợ thì đứng dậy nói dễ hơn rất nhiều. Tự tin ở đây không tới từ thành tích to, mà từ việc bạn biết mình đang đóng góp thật.

Làm sao để tự tin ở BNI lâu dài: chapter là sân khấu nhỏ mỗi tuần
Điều quý nhất của một chapter không phải danh sách referral. Đó là việc bạn có một sân khấu nhỏ, đều đặn mỗi tuần, trước những người sẵn sàng nghe bạn tập.
Ở ngoài kia, cơ hội đứng nói trước một phòng người không phải tuần nào cũng có. Trong chapter thì tuần nào cũng có. Người tận dụng nó sẽ thấy sau ba tháng mình nói khác hẳn. Người né nó thì sau ba năm vẫn run y như buổi đầu — trừ khi tuần này họ đứng dậy thêm một lần nữa.
Rốt cuộc, làm sao để tự tin ở BNI không phải câu hỏi về năng khiếu. Sự tự tin không phải tài năng bẩm sinh — nó là kỹ năng, và mọi kỹ năng đều rèn được — tôi tin điều đó vì chính mình đi từ quầy thịt trâu gác bếp tới sân khấu, rồi tới vạch đích Ironman 70.3 năm 2023 và Full Ironman 140.6. Hành trình đó tôi kể đầy đủ trong bài cuộc đời Phạm Tiến Dũng.
Và thứ đáng giá nhất không nằm ở những tấm huy chương. Nó nằm ở buổi sáng bạn đứng dậy nói mà không phải gồng, rồi về nhà, con bạn hỏi hôm nay bố mẹ làm gì — và bạn kể được một câu chuyện mình tự hào.
Bước tiếp theo
Chapter cho bạn 60 giây mỗi tuần, nhưng không cho bạn người sửa. Ở chương trình Làm Chủ Sự Tự Tin, bạn đứng dậy nói ngay trong lớp và được sửa tại chỗ — sửa chỗ bạn siết vai, chỗ bạn nuốt mất câu chốt, chỗ bạn nói nhanh gấp đôi bình thường vì hồi hộp. Đó là cách tôi đã đi cùng hơn 1.000 học viên doanh nhân. Xem chi tiết tại tutin.vn, hoặc tìm hiểu thêm về Phạm Tiến Dũng.
Để thứ Ba tuần sau, khi tới lượt mình, bạn không còn phải gồng.
Xem thêm trên YouTube
Video “Cách đơn giản để làm chủ mọi kỹ năng” nói đúng điều tôi muốn bạn mang theo vào buổi họp tuần này. 👉 Xem và đăng ký kênh YouTube Phạm Tiến Dũng
Câu hỏi thường gặp (FAQ)
1. Người mới vào BNI nên chuẩn bị bài 60 giây thế nào?
Viết theo ba ô: vấn đề khách gặp, một ví dụ thật trong tuần, và lời đề nghị cụ thể bạn đang tìm ai. Nói to ba lần có bấm giờ trước khi tới chapter. Đừng viết thành văn rồi học thuộc, vì chỉ cần quên một chữ là bạn mất luôn mạch.
2. Làm sao để hết run khi tới lượt mình phát biểu ở BNI?
Trước khi đứng dậy, thở ra dài hơn hít vào trong 2-3 nhịp để hạ nhịp tim, và chốt sẵn một câu duy nhất bạn muốn cả phòng nhớ. Run là phản ứng sinh lý bình thường; mục tiêu không phải hết run mà là vẫn nói được khi đang run.
3. Vào BNI bao lâu thì nên bắt đầu hẹn 121?
Càng sớm càng tốt, vì 121 là nơi dễ tự tin hơn nhiều so với nói trước cả phòng: chỉ có hai người, và bạn được phép hỏi thay vì phải diễn thuyết. Nếu bạn thuộc nhóm hướng nội, đây thường là điểm mạnh chứ không phải điểm yếu — xem thêm bài người hướng nội làm sao để tự tin giao tiếp.
4. Tự tin ở BNI có phải năng khiếu bẩm sinh không?
Không. Tự tin là kỹ năng học được. Điểm khác biệt giữa người nói cuốn hút và người nói lắp bắp trong chapter thường chỉ là số lần họ đã đứng dậy và sửa lại bài của mình.
Đọc tiếp cùng chủ đề
- Tự tin là kỹ năng hay bẩm sinh
- Tự tin là gì và cách rèn luyện sự tự tin
- Làm sao để tự tin lên sân khấu
- Tôi đã tự tin nói trước đám đông như thế nào
Tuần này, khi tới lượt bạn đứng dậy nói 60 giây — bạn sẽ nói câu nào để cả phòng nhớ tới mình?



